Chương 336: Ngươi thật sự cho rằng ta sẽ tha cho ngươi?
“Phụ thân! Nay nhi tử đã là tri châu, người lại bảo nhi tử từ quan ư?” Giọng Triệu tri châu theo từng lời phụ thân nói ra mà càng lúc càng cao.
Lúc này, Triệu lão thái gia dường như già đi trông thấy. Lão chậm rãi phất tay: “Nhi à, lúc này từ quan, may ra còn giữ được tính mạng, bảo toàn được gia tộc.”
“Phụ thân, người cũng biết mà, năm đó vì thi đỗ tiến sĩ, nhi tử đã phải chịu biết bao khổ cực? Người ta vùi mình nơi hoa liễu, còn nhi tử thì đầu treo xà nhà, dùi đâm bắp đùi, mãi đến năm ba mươi mới đỗ đạt. Bây giờ bảo từ bỏ như thế, nhi tử không cam lòng!” Có lẽ cũng vì thuở đọc sách, tính tình của Triệu tri châu bị đè nén quá lâu, nên sau khi làm quan, lão tuy không mê nữ sắc, nhưng lại càng tham luyến tiền bạc và quyền thế.
Triệu lão thái gia chống mạnh đầu gậy xuống đất, giọng đầy vẻ giận con không nên thân: “Bây giờ còn nói những lời ấy thì có ích gì? Ta đã sớm dặn ngươi, tiền nào có thể nhận, tiền nào không thể nhận. Làm người cũng vậy, làm quan cũng thế, quan trọng nhất là phải biết thu liễm. Còn ngươi thì sao?”
