Bình An công chúa và Thẩm Hiển Thụy từ nhỏ tình cảm đã rất tốt. Năm ngoái khi hắn vừa đăng cơ, còn hứa chuyện hôn sự sẽ để nàng tự quyết định, vậy mà mới qua bao lâu đã lật lọng đổi ý. Chỉ là nàng không tiện nổi giận với hai người họ, bèn đứng dậy hành lễ nói: “Trời cũng không còn sớm, hoàng tẩu lại sắp sinh tiểu chất tử, xin cứ nghỉ ngơi trước. Hoàng huynh, muội muội còn có việc, không làm phiền hai người nữa.” Nói xong, nàng dẫn theo cung nữ dứt khoát quay lưng rời đi, chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
Nàng hầm hầm tức giận chạy đến cung của Thục Hòa thái phi, tuôn ra một tràng kể lể hết mọi chuyện, cuối cùng bĩu môi, bất mãn nói: “Mẫu phi, nữ nhi không muốn gả cho cái tên Phong Nghiên Sơ đó đâu! Nếu thật sự bắt con gả qua đó, con sẽ quậy cho cả nhà hắn gà chó không yên!”
Thục Hòa thái phi thấy nữ nhi có thái độ như vậy, chỉ biết thở dài: “Con thật sự nghĩ Võ An hầu phủ cam tâm tình nguyện rước một vị công chúa qua cửa sao?”
Bình An công chúa bị lời này làm cho sửng sốt: “Con là công chúa của Đại Thịnh, cành vàng lá ngọc. Cưới con về chẳng khác nào cả gia tộc có thêm bùa hộ mệnh, tiếng nói trong lòng hoàng huynh ắt hẳn cũng nặng trọng lượng hơn. Biết bao kẻ cầu còn chẳng được ấy chứ!”
Thục Hòa thái phi khẽ lắc đầu cười: “Đó là con đang nói đến những gia tộc sa sút, con cháu vô dụng, mới mong ngóng cưới được công chúa để duy trì vinh quang gia tộc. Còn Phong nhị lang này lại khác, hắn xuất thân từ Võ An hầu phủ, là con cháu nhà huân quý. Kẻ khác phải dựa dẫm gia thế để mưu cầu quan chức, nhưng bản thân hắn lại là Trạng nguyên, văn chương xuất chúng; chưa kể võ nghệ cao cường, lại có tài cầm quân. Nếu không, năm xưa khi phụ hoàng con còn tại thế, ngài cũng chẳng trọng dụng hắn đến vậy.”
