Hình đại nhân tuổi tác đã cao, lại thêm Tiên đế đã băng hà. Lão vốn định từ bỏ chức Binh bộ Thượng thư và Tuần thành vệ để nhận một hư chức an nhàn. Nào ngờ Tây Nhung cứ lăm le dòm ngó, mắt thấy chiến sự sắp nổ ra, vị trí Binh bộ Thượng thư lại vô cùng trọng yếu, sau năm lần bảy lượt thỉnh cầu, lão cũng chỉ từ nhiệm được chức Tuần thành vệ mà thôi.
Để chuẩn bị cho chiến sự, mấy ngày nay lão bận tối mắt tối mũi, may mà có An thị lang trợ giúp. Hôm nay, khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi, môn tử bỗng vào bẩm báo, nói Lại bộ Thị lang Phong đại nhân đến bái phỏng.
“Sao hắn lại tới đây?” Hình Miễn nhất thời có chút khó hiểu, nhưng vẫn cho người mời vào: “Mau mời vào đi.”
“Hạ quan mạo muội tới chơi, đã quấy rầy đại nhân rồi.” Phong Giản Ninh hành lễ, sau khi an tọa liền mở lời.
Giữa hai người vốn không có giao tình hay qua lại, Hình Miễn cũng chẳng muốn hàn huyên khách sáo, tránh làm hỏng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi của mình. Lão đi thẳng vào vấn đề: “Không biết Phong thị lang có việc gì mà lại đặc biệt quá bộ đến tệ xá?”
