Trên bàn rượu, Hồ chủ bộ thuật lại tình hình Mạc Dương huyện một lần nữa, chung quy chỉ gói gọn trong một chữ: 'Nghèo'!
Hai năm trước nhờ mở biên mậu, thi thoảng có thương đội đi ngang qua, tình hình còn đỡ một chút. Nhưng từ khi biên mậu bị cấm, nơi này ngày càng tiêu điều vắng vẻ.
"Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi đi, nhưng hai năm nay lại xuất hiện một toán mã phỉ. Trước kia chúng chỉ cướp bóc thương đội qua đường, nay thương đội không còn, bách tính liền gặp tai ương. Hạ quan từng tổ chức vài lần vây quét, ngặt nỗi chúng cưỡi ngựa, huyện ta lại nghèo rớt mồng tơi, hai chân làm sao đuổi kịp bốn chân? Hạ quan đã tấu trình lên tri phủ đại nhân, nhưng đám mã phỉ này quá xảo quyệt, hễ bị động là chạy tót sang Từ Châu lân cận. Sau vài lần vô vọng, bên trên cũng chẳng buồn quản nữa."
Hồ chủ bộ như được mở máy nói, thao thao bất tuyệt. Mạc Dương vốn khổ hàn, chẳng ai muốn đến đây, mà có đến cũng chỉ chăm chăm tìm đường điều đi. Đã hơn hai năm nay Mạc Dương khuyết thiếu huyện lệnh, huyện úy cũng bỏ đi từ một năm trước. Hiện tại, cả cái huyện Mạc Dương này đều do một mình chủ bộ như hắn gánh vác.
Phong Nghiên Sơ càng nghe lòng càng chùng xuống. Tuy nhiên, hắn lại để mắt đến mấy con ngựa của đám mã phỉ kia. Chỉ là không biết Hồ chủ bộ có cùng suy nghĩ, hay chỉ thuận miệng nói ra mà thôi.
