Sau khi trở về, Phong Nghiên Sơ tìm trên giá sách mấy cuốn sách viết về Hán Châu để xem. Đã phải rời Kinh thành đến Mạc Dương làm huyện lệnh thì phải chuẩn bị cho chu đáo. Ít nhất trước khi lên đường cũng phải tìm hiểu xem khí hậu nơi đó ra sao, phong thổ nhân tình thế nào, cần mang theo những vật dụng gì.
Đúng lúc hắn đang tra cứu thì Phong Giản Ninh tới: “Nhị lang, Bệ hạ tìm con có việc gì?”
Phong Nghiên Sơ ngẩng đầu, ôn tồn đáp: “Phụ thân? Sao người lại đích thân tới đây, có việc cứ gọi con về là được mà.”
Phong Giản Ninh xua tay, chẳng để tâm lắm: “Con xuất cung không về nhà mà lại đến thẳng Quảng Lâm hạng, vi phụ đương nhiên phải đích thân qua hỏi một chút.” Đoạn, ông hỏi ngay: “Không phải Bệ hạ muốn lôi con ra làm kẻ đương đao đấy chứ?”
Phong Nghiên Sơ khẽ cười: “Quả nhiên không qua mắt được phụ thân. Đại khái ngài ấy cảm thấy bên cạnh chẳng còn ai dùng được nên mới nhớ tới con.”
