Phong Nghiên Sơ thấy tổ mẫu và phụ thân dường như vẫn muốn nói gì đó, bèn nghiêm mặt: "So với việc gả chồng, con hy vọng muội ấy có thêm nhiều lựa chọn. Lòng người thâm sâu như vực thẳm, muội ấy gia nhập Lục Phiến môn, ắt sẽ được tiếp xúc với đủ hạng người, học được cách nhìn người. Đến lúc đó, muội ấy tự khắc sẽ hiểu rõ tầm quan trọng của sự lựa chọn hôm nay. Dù sau này có thực sự xuất giá, người ngoài có giở trò hoa hòe hoa sói cũng có thể nhìn thấu, đó mới thực sự là tốt cho muội ấy."
Phong Nghiên Sơ vừa dứt lời, phụ thân Phong Giản Ninh liền im lặng. Ông biết rất rõ, dù Tín Quốc công phủ đã diệt vong, nhưng thứ tử vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện ông gả trưởng nữ cho La tam lang năm xưa.
Những lời hôm nay, chẳng qua là đang ngầm nhắc nhở bậc trưởng bối, lẽ nào cứ tìm một nhà gả đi thì mới thật sự là tốt cho Uyển nhi?
Lão thái thái tỏ vẻ an ủi: "Lần này chỉ cần chúng ta dò hỏi kỹ càng, nhất định sẽ không tệ đâu. Con bé cứ trì hoãn mãi, một khi lỡ mất tuổi xuân, còn có nhà nào tốt để mà chọn nữa?"
Phong Nghiên Sơ nhìn tổ mẫu. Sai sao? Chỉ có thể nói bà đang đứng trên góc độ của người lớn trong nhà. Thần sắc hắn nghiêm túc chưa từng thấy, giọng nói bình thản nhưng lại chắc nịch từng câu từng chữ: "Tổ mẫu, tôn nhi không phải đang thương nghị với mọi người, đây là quyết định của tôn nhi. Uyển nhi là muội muội của con, con chỉ mong muội ấy vui vẻ, người ngoài nhìn nhận thế nào, không quan trọng."
