Ngày hè oi ả, mặt trời chói chang treo giữa đỉnh đầu, hơi nóng mờ mịt bốc lên hầm hập từ mặt đất. Những cung nhân đi lại trong cung đều đã ướt đẫm mồ hôi, dù có đứng dưới bóng cây cũng vẫn cảm nhận được từng đợt khí nóng ập vào mặt.
"Ve... ve...", tiếng ve sầu trên cây kêu khản cả giọng, càng khiến thời khắc như thiêu như đốt này thêm phần bức bối.
Khôn Ninh cung.
Cách chỗ ngồi của Lê hoàng hậu không xa có đặt một chiếc băng giám, hơi lạnh tỏa ra từng đợt, ngăn cách hoàn toàn luồng khí nóng bên ngoài cửa, khiến người ngồi trong không mảy may cảm thấy chút oi bức nào.
Kể từ khi nhận được tin tức từ phụ thân, thần sắc Lê hoàng hậu chưa từng giãn ra. Nàng không hài lòng với kết quả này, nhưng bản thân thân ở thâm cung, lực bất tòng tâm, chỉ đành giao phó cho phụ thân xử lý. Trong lòng nàng, chỉ cần chưa tận mắt nhìn thấy đạo thánh chỉ kia, thì một ngày vẫn chưa thể an tâm.
