Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: “Nhị lang!”
Phong Nghiên Sơ ngoảnh đầu nhìn lại, thì ra là Trần Trạch Văn, hắn cũng đang cưỡi ngựa đi tới.
“Từ xa ta đã thấy ngươi dừng lại ở đây, đang làm gì thế?” Trần Trạch Văn ghìm cương ngựa, lên tiếng hỏi.
Lúc này, Trịnh Vĩ đã phát gần hết số kẹo hồ lô, bèn vác bó rơm đến, hành lễ trước: “Công tử, Trần lang quân.” Sau đó mới hỏi: “Công tử, chỗ còn lại này có mang về không ạ?”
Trần Trạch Văn thấy thế thì khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng vẻ chê bai: “Ngươi muốn ăn kẹo hồ lô thì bảo người trong nhà làm cho, đồ bên ngoài này nào có sạch sẽ gì.”
