Nghe vậy, trong lòng Lục hoàng tử hơi thả lỏng, hắn chậm rãi gật đầu: "Phải, Phụ hoàng tất nhiên không muốn nhìn thấy cảnh này."
Phong Nghiên Sơ ngước mắt nhìn người trước mặt. Kỳ thực Lục hoàng tử không quá thông tuệ, may là còn chịu nghe lời can gián, chịu quan sát xung quanh. Hắn không đâm đầu vào chốn danh lợi đoạt đích, làm ngơ trước những nguy cơ Đại Thịnh đang phải đối mặt, hay vì thành công mà không từ thủ đoạn, thà làm tổn hại lợi ích quốc gia.
"Thần không rõ Điện hạ biết được tin này từ đâu, nhưng chỉ xin người một điều, hãy cứ coi như không hay biết gì, trước nay làm sao thì giờ cứ làm như vậy."
Lục hoàng tử nhớ tới người đưa tin cho mình, tuy ngoài mặt hai người không hề qua lại, nhưng cũng không thể vì thế mà hại đối phương: "Đó là lẽ dĩ nhiên."
"Bệ hạ tuổi đã cao, nay lại nhận được tin này, tâm trạng tất nhiên không tốt. Dù là bậc quân vương hay là một người cha, Bệ hạ hẳn cũng ngưỡng mộ cảnh cha hiền con thảo của thường dân, chứ không muốn thấy cảnh tranh quyền đoạt lợi, bất chấp tình thân. Nhưng Điện hạ vốn hiếu thuận, chắc sẽ không sao đâu." Phong Nghiên Sơ tiếp tục nhắc nhở Lục hoàng tử, vào thời khắc mấu chốt này, tuyệt đối không được mất chừng mực.
