Phong Nghiên Sơ nhìn dòng người qua lại tấp nập, chỉ thấy một mảnh náo nhiệt. Kẻ thì mặc cả trả giá, người gặp người quen liền đứng ngay bên đường hàn huyên, lại có người vì con trẻ khóc quấy mà đành dừng bước móc hầu bao mua đồ dỗ dành.
"Rất náo nhiệt đúng không?" Tạ Hạc Xuyên thấy Phong Nghiên Sơ tuy miệng vẫn uống canh dê, nhưng ánh mắt đã sớm bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Phong Nghiên Sơ tự ngẫm lại mình, từ khi đến thế giới này, suốt ngày chỉ bận rộn việc riêng, chưa từng cúi đầu nhìn xuống. "Đột nhiên ta nhận ra, trước đây ta vẫn luôn đứng quá cao, dường như chưa từng nghiêm túc ngắm nhìn bọn họ, ngắm nhìn khói lửa nhân gian của bách tính."
Tạ Hạc Xuyên cười nói: "Đường về nhà ta tuy không đi ngang qua đây, nhưng ta vẫn thường xuyên ghé dạo một chút. Nhìn những bóng dáng tất bật này, dường như phiền muộn cũng theo đó mà tan biến." Đoạn, hắn chỉ vào một khoảng đất trống cách đó không xa: "Giống như chỗ kia, vốn có một sạp sách, chủ sạp gia đạo sa sút nên phải bán đi tàng thư trong nhà. Ta từng mua được không ít sách hay từ chỗ hắn."
Chủ quán nghe vậy liền nói vọng ra: "Các vị đang nói đến Tô Đạo Nam phải không? Lúc nãy trời đổ mưa lớn, hắn gửi nhờ sách ở tiệm bán đồ đi mưa bên cạnh rồi về trước rồi. Nếu muốn mua sách, nhà hắn ở Hoa Chi Hạng, đến đó hỏi thăm là biết ngay, hoặc ngày mai quay lại cũng được."
