Đinh Liêu làm việc quả thực nhanh nhẹn, chưa đầy một canh giờ đã quay về. Hắn mua một tòa trạch viện nằm ở nơi giao nhau giữa Quảng Lâm hạng và Ngô Đồng hạng, tổng cộng có hai mươi lăm gian, tiền cọc cũng đã trả xong xuôi. Ước chừng ba bốn ngày nữa là có thể lấy được khế đất.
Còn Trần Trạch Văn thì cứ kiên trì nán lại cho đến tận hoàng hôn, sau đó mới thong thả ra về.
Hôm sau, Phong Nghiên Sơ như thường lệ đến Bộ Binh điểm mão, vừa vào cửa đã chạm mặt đồng liêu là Vương chủ sự.
Nhắc tới Vương chủ sự này, tên thật là Thiếu Chỉ, tuổi chừng ba mươi lăm, dáng người béo tròn. Khi nói chuyện, mắt hắn luôn híp lại cười tủm tỉm, trông có vẻ vô cùng hòa nhã, nhưng thực chất lại là kẻ cực kỳ khôn khéo, không đắc tội với bất kỳ ai. Bởi vậy, đợt chấn động vừa rồi ở Bộ Binh, đặc biệt là Võ Khố ty có rất nhiều người bị liên lụy, nhưng riêng hắn lại bình an vô sự, chỉ là vẫn dậm chân tại chỗ ở chức chủ sự mà thôi.
Vì béo lại thể hư, cộng thêm lười vận động, nên dù mới sáng sớm, trời còn chưa nóng hẳn, hắn đã cầm quạt phe phẩy liên hồi, miệng thở hổn hển, trên mặt nở nụ cười: “Phong chủ sự ~”
