Thắng bại đã phân.
Phong Nghiên Sơ chẳng buồn liếc mắt nhìn kẻ bại trận, hai tay dâng trường kiếm lên, bước tới tâu:
"Kính xin Bệ hạ thứ tội, thanh kiếm này là ngài cho thần mượn, vốn dĩ cao khiết, nay lại bị thần dùng để cắt bỏ vật ô uế. Thực ra những lời thần nói, chẳng qua cũng chỉ để hạ thấp nhuệ khí người Tây Nhung mà thôi."
Cảnh Hòa đế tâm trạng rất tốt, cười lớn:
"Thanh kiếm này tuy là danh khí, nhưng chung quy cũng chỉ là vật vô tri. Hôm nay Phong khanh dùng nó đoạt lại thắng lợi cho Đại Thịnh, trẫm vui còn không hết, sao có thể trách phạt? Chẳng những thế, trẫm còn muốn trọng thưởng cho khanh!"
