Mọi chuyện quả nhiên diễn ra đúng như dự liệu. Tứ lang Phong Nghiên An quỳ gối bên ngoài từ đường, nhưng trong đầu hắn lúc này chỉ toàn oán trách nhị ca quá mức tuyệt tình. Huynh ấy bắt hắn phải quỳ giữa chốn đông người, lại còn để cho bao nhiêu kẻ hầu người hạ đến xem. Sau này hắn còn mặt mũi nào sống trong phủ, làm sao đối mặt với đám hạ nhân này đây? Giờ khắc này, hắn cảm thấy bản thân chưa bao giờ nhục nhã đến thế.
Hắn rất muốn đứng dậy bỏ đi ngay, nhưng trong lòng thừa hiểu, nhị ca tuy sẽ không tập tước vị, nhưng tiếng nói trong nhà lại là "nói một không hai". Nếu bây giờ hắn dám đứng dậy, hình phạt đón chờ chỉ e càng thêm nặng nề, hơn nữa cả cái Hầu phủ này sẽ chẳng có ai đứng ra can ngăn.
Bên tai văng vẳng tiếng hạ nhân xì xào bàn tán, cảm nhận được từng ánh mắt soi mói đổ dồn về phía mình, Phong Nghiên An cảm thấy toàn thân bứt rứt, mặt mũi ê chề đến cực điểm.
Ánh sáng dần tắt, chẳng biết từ lúc nào, bầu trời đã đầy sao. Tứ lang vẫn quỳ ở đó. Đây là lần đầu tiên hắn bị phạt quỳ, đầu gối dường như đã tê rần, mất đi cảm giác. Ban đầu hắn còn mong mỏi có người đến thăm, xin cho hắn đứng dậy. Nhưng dù bụng đói cồn cào, cũng chẳng có một ai đến ngó ngàng, kể cả di nương ruột thịt và muội muội cùng mẹ sinh ra.
Mãi đến ngày hôm sau, Phương Ân - người hầu cận bên cạnh phụ thân mới đột nhiên xuất hiện, buông lại một câu cụt lủn: “Hầu gia cho phép tứ lang quân trở về.”
