Từ đại lang quân vừa về đến nhà đã tức đến đau thắt ngực, nằm liệt trên giường không dậy nổi.
Lưu thị một mặt sai người đi mời đại phu, một mặt giúp hắn vuốt ngực thuận khí, miệng vẫn không ngừng càm ràm:
“Thiếp đã bảo chàng đừng đi, đừng đi, chàng cứ nhất quyết đòi đi cho bằng được! Chẳng phải là tự vác mặt đến cho người ta mắng sao? Phong Nghiên Sơ kia xuất thân là Trạng nguyên, lẽ nào chàng có thể cãi lý thắng được hắn?”
Tay Từ đại lang vừa nhấc lên định nói gì đó đã bị Lưu thị ấn xuống, nàng ta tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Theo thiếp thấy, dù sao lão tam đã thành ra bộ dạng ấy, Võ An hầu cùng nhà chúng ta cũng đã trở mặt thành thù rồi, Phong thị muốn đi thì cứ để nàng ta đi! Chàng ngăn cản có ích gì! Lẽ nào còn định bắt người ta thủ tiết cho lão tam cả đời hay sao?”
