Từ khi bước chân vào Hàn Lâm Viện, Phong Nghiên Sơ mới nhận ra biển học vô bờ, thứ cần học hỏi nhiều không đếm xuể.
Hôm ấy, khi hắn đang miệt mài đến mức quên ăn quên ngủ thì Thị độc Trương Vọng vội vàng xông vào.
“Phong đại nhân! Phong đại nhân!”
Thấy đối phương hớt hải, Phong Nghiên Sơ ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Trương đại nhân, có chuyện gì quan trọng sao?”
Trương Vọng giật phắt cây bút trên tay hắn ném xuống bàn, kéo hắn đi ngay: “Ôi trời ơi, Phong đại nhân của ta ơi, sao ngài còn ngồi yên được thế? Bên ngoài đánh nhau to rồi!”
