Hôn sự của Đại lang Phong Nghiên Khai đã được định đoạt, đối tượng là thứ nữ của Thái Bộc Tự Khanh Hứa Thời Thanh. Đại nương tử vừa hay cũng dẫn theo bà mối đến nhà gái cầu thân trở về.
Bán Hạ lập tức dâng trà gừng nóng hổi, lấy y phục sạch cho chủ nhân thay, lại sai người hầu bên dưới đốt lò sưởi lên.
Đại nương tử khẽ cau mày, hôm nay quả thực nảy sinh chuyện ngoài ý muốn, miệng than vãn: "Lúc đi cầu thân trời còn quang tạnh, nào ngờ lúc sắp về lại đột nhiên đổ mưa. Cũng may lễ vật không bị ướt, nếu không thì xui xẻo biết bao."
Bán Hạ vừa đắp tấm chăn gấm da cáo đỏ lên chân Đại nương tử, vừa đáp lời: "Vâng ạ, trận mưa này đến thật kỳ quái. Ban đầu trời còn đang nắng đẹp, mọi người đều ở bên ngoài, ai ngờ sấm chớp rền vang rồi mưa trút xuống, bao nhiêu người không kịp tránh, ướt sũng cả."
"Lỡ như đổ bệnh hết thì biết làm sao? Ngươi mau dặn dò xuống dưới, nấu chút canh gừng để mọi người xua hàn khí."
