Lời ấy của hắn, thực ra vẫn còn bỏ sót một tiền đề.
Đó là sự tồn tại của luân hồi.
Bất cứ thứ gì mục nát, suy tàn, rốt cuộc cũng đều là kết quả do thời gian tích tụ mà thành.
Mà bây giờ, đã có luân hồi, một sự tồn tại có thể tùy thời đưa mọi thứ trở về điểm khởi đầu, vậy thì trên lý thuyết, chỉ cần bảo đảm truyền thừa ổn định trong suốt một vòng luân hồi, một thế lực hoàn toàn có thể vĩnh viễn duy trì sức sống.
Thiên Đình năm xưa và Phật môn trước kia đều đi theo con đường này, lại có thêm một vị đại thừa giả tọa trấn trung tâm, áp chế tâm tư của kẻ bên dưới, khiến bọn họ chỉ có thể bước đi theo quỹ đạo đã định sẵn.
