Thế Tôn chợt mở mắt, ánh nhìn hướng về phía Trần Cảnh An thêm vài phần phức tạp khó nói thành lời.
"Chuyện này Đạo Tổ đã đồng ý với ngươi rồi sao?"
Trần Cảnh An lắc đầu, khách khí đáp: "Đạo Tổ sắp phi thăng, không thể để những chuyện dơ bẩn này làm ô uế tai người. Nhi tử của ta là quan môn đệ tử của Đạo Tổ, làm phụ thân như ta cũng nên thay người phân ưu."
Thế Tôn nghe vậy thì trợn trắng mắt, tức quá hóa cười: "Tai nàng ấy không thể nghe điều dơ bẩn, chẳng lẽ tai bản tọa thì nghe được chắc?"
Trần Cảnh An lập tức thu lại vẻ tùy ý, đang định mở miệng nói gì đó thì bên tai chợt vang lên một giọng nữ.
