Trang Tiềm không muốn chết một cách thảm hại như vậy, bèn lên tiếng cầu xin:
"Khẩn cầu tiền bối giơ cao đánh khẽ."
Trần Cảnh An khẽ nhíu mày, nhưng vẫn buông tay ra. Hắn nhìn về phía chiếc càn khôn túi, nhàn nhạt nói: "Ngươi cầm về đi, ta làm buôn bán chứ không phải đi ăn xin."
Trang Tiềm vội vàng thu hồi đồ vật, cười làm lành: "Đa tạ tiền bối khoan dung."
Dứt lời, Trần Cảnh An lại ngồi xuống chỗ cũ.
