Khương Nhượng vừa mới đứng vững thì sống lưng đã lạnh toát.
Hắn quay đầu lại, thấy giữa đám đông, Trần Cảnh An như quỷ mị đang lướt về phía mình.
Chỉ liếc mắt một cái, Khương Nhượng đã cảm thấy hồn phi phách tán.
Hắn vội vàng kích hoạt bảo hạp trong tay.
Lần này, Khương Nhượng xuyên đến một ngàn năm sau. Thời chi ma trong cơ thể hắn gào thét: “Đừng dừng lại, tiếp tục chạy đi! Với tội nghiệt của ngươi, nếu lọt vào tay Thời Đình thì chỉ có đường chết mà thôi.”
