"Sao nào? Nghe nói không phải chết, tự nhiên hết sợ rồi à?"
Lục Tiểu Bạch nở nụ cười giễu cợt, nhạt giọng nói:
"Tiểu Kim Tử, thật ra ngươi cứ yên tâm, lần này ta đến đây quả thực không hề có ác ý."
Kim Hiên lập tức nín lặng, nhưng trong lòng lại thầm chửi rủa không ngớt:
Mẹ nó, cái đồ súc sinh nhà ngươi sắp đánh chết ta đến nơi rồi, thế này mà gọi là không có ác ý à?!
