TRUYỆN FULL

[Dịch] Gia Phụ Nhân Loại Nghị Trưởng, Ngươi Muốn Cùng Ta Đấu Bối Cảnh?

Chương 14: Ta cho ngươi xem một bảo bối...

Đúng lúc này,

Vẻ mặt Lục Tiểu Bạch khẽ đổi, thoáng thấy Đỗ An từ ngoài lớp bước vào, hắn vội vàng gọi với theo:

"Lão Đỗ!"

Đỗ An sửng sốt, ánh mắt ngơ ngác chỉ tay vào mặt mình, hỏi:

"Hả? Lục... Lục Tiểu Bạch, ngươi gọi ta à?"

Vẻ mặt hắn hơi cứng đờ, trong lòng dấy lên một tia bất an.

Trước kia, cậy mình có thành tích luôn đứng đầu lớp nên hắn sinh thói kiêu ngạo, thường xuyên tỏ vẻ khinh thường những học sinh yếu kém, trong đó dĩ nhiên có cả kẻ đứng chót bảng là Lục Tiểu Bạch.

Giờ đây thân phận đối phương đã bại lộ, hắn lo sợ sẽ bị tính sổ chuyện cũ...

"Có chút việc nhỏ..."

Lục Tiểu Bạch cười gật đầu, đang định làm thân với đối phương vài câu.

Nhưng đúng lúc này,

Tiếng chuông vào học bất chợt vang lên, khiến hắn đành tạm gác lại ý định, quay về chỗ ngồi của mình.

Một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng đen bước vào lớp.

"Các trò, tiết này học Toán, chúng ta tiếp tục bài giảng hôm trước..."

"Thầy Ngô, thầy khỏi bệnh rồi à?"

Một học sinh cười hỏi.

"Khụ khụ..."

Ngô Viễn sờ mũi, liếc nhìn học sinh kia, cười đáp:

"Cô Nam Cung của các trò đã lên tiếng rồi, ta không muốn bệnh cũng không được."

Cả lớp nghe vậy đều phì cười, bầu không khí trong phòng cực kỳ vui vẻ, hòa thuận.

Thực ra, ngoại trừ Nam Cung Linh, các giáo viên phụ trách dạy lý thuyết khác đều rất hiền lành, dễ gần.

"Được rồi, vào học thôi."

Ngô Viễn bật máy chiếu trên bục giảng, một màn hình ảo khổng lồ lập tức hiện ra, kèm theo đó là đủ loại phương trình toán học phức tạp nổi lên.

"Hôm nay chúng ta tiếp tục tìm hiểu về công thức năng lượng của bước nhảy lỗ sâu..."

Học sinh bên dưới nhìn những phương trình rối rắm trên màn hình, kẻ thì ngơ ngác, người lại nhíu mày suy tư, nhưng cũng có người trông vô cùng thư thái.

Đối với những học sinh có cấp bậc sinh mệnh lực cao, tư duy sẽ nhạy bén hơn, đầu óc thông tuệ hơn, việc nắm bắt kiến thức lý thuyết có thể nói là dễ như trở bàn tay. Đây cũng là lý do vì sao thời đại này lại coi trọng tinh võ giả đến thế!

Hiện nay, những nhân vật đứng đầu giới khoa học hầu hết đều là tinh võ giả có sinh mệnh lực cực cao, bởi não bộ người thường căn bản không chịu tải nổi lượng tính toán khổng lồ như vậy.

"Được rồi, ta biết có em không hiểu, nhưng ta hy vọng các trò hãy cố gắng tiếp thu!"

"Thưa thầy, chúng em cũng đâu muốn làm nhà nghiên cứu, học mấy lý thuyết này chẳng để làm gì cả."

Có người không nhịn được than vãn.

"Bây giờ vô dụng, nhưng sau này sẽ có ích!"

Ngô Viễn đẩy gọng kính đen, giải thích:

"Lý thuyết hiện tại chính là nền tảng cho tương lai của các trò!"

"Giờ đã là học kỳ cuối năm ba, chỉ còn hơn bốn tháng nữa là tới Tinh Khảo, ta sẽ giải thích rõ cho các trò hiểu."

"Sau khi vào Tinh Không Học Phủ, môn chính dĩ nhiên vẫn là Tinh Võ khóa, nhưng ngoài ra, các trò sẽ phải chọn thêm một môn phụ tu!"

"Môn phụ tu?"

Đám học sinh chớp mắt, vẻ mặt lộ rõ sự hứng thú.

Kỳ thi đại học đang cận kề, bọn họ đương nhiên mang theo kỳ vọng rất lớn đối với cuộc sống tại Tinh Không Học Phủ trong tương lai...“Các môn học phụ chủ yếu bao gồm 【Thương Giới Học】, 【Trí Năng Cơ Giới Học】, 【Cơ Giáp Học】, 【Phi Thuyền Học】 vân vân...”

Ngô Viễn lên tiếng:

“Những môn học này không có ngoại lệ, tất cả đều cần kiến thức lý luận toán học làm cơ sở. Nếu kiến thức lý luận trung học không vững, đến lúc đó các ngươi sẽ hoàn toàn mù tịt, rất nhanh sẽ bị người khác bỏ xa.”

“Lão sư, những môn học này quan trọng lắm sao?”

“Nói thế nào nhỉ...”

Ngô Viễn trầm ngâm một lát rồi tiếp lời:

“Các ngươi cũng biết, tinh võ giả muốn trở nên mạnh mẽ thì tuyệt đối không thể thiếu chữ 'tiền'. Bất kể là mua sắm tinh kỹ hay các loại bổ phẩm, dược tề... tất cả đều cần dùng đến tiền!”

“Tinh võ giả có cấp bậc sinh mệnh lực càng cao thì tài nguyên tiêu hao càng kinh khủng!”

“Nếu có gia tộc chống lưng thì còn đỡ, nhưng đại đa số các ngươi đều xuất thân bình thường, trong nhà không thể mãi cung cấp tài nguyên, vậy nên các ngươi buộc phải tự mình kiếm lấy!”

“Mà những môn học phụ ta vừa nhắc đến chính là con đường kiếm tiền chủ yếu của các ngươi. Dù là cơ giáp, phi thuyền hay robot chiến đấu... đều là những ngành nghề hái ra tiền. Nếu các ngươi có thiên phú trác tuyệt trong một lĩnh vực nào đó, số tiền kiếm được sẽ vượt xa sức tưởng tượng!”

Mọi người nghe vậy, hai mắt tức khắc sáng rực lên.

Từ khi trở thành tinh võ giả, bọn họ đã thấm thía sâu sắc tầm quan trọng của tiền bạc, dù sao đâu phải ai cũng có gia cảnh sung túc như Lục Tiểu Bạch...

“Mặc dù mang tiếng là môn học phụ của Tinh Không Học Phủ, nhưng ở một mức độ nào đó, chúng quyết định các ngươi có thể đi bao xa trên con đường tinh võ!”

Ngô Viễn cười nói:

“Giờ thì đã hiểu tầm quan trọng của kiến thức lý luận toán học chưa?”

Mọi người gật đầu lia lịa, nhao nhao bắt đầu cắm cúi học tập.

Cho dù không thể tiến xa trên con đường tinh võ, nhưng chỉ cần nắm vững bất kỳ một môn học phụ nào, tương lai đều có thể tìm được một công việc lương cao!

Nhìn dáng vẻ hừng hực khí thế của đám học trò, Ngô Viễn hài lòng gật đầu.

Giờ khắc này, Lục Tiểu Bạch ngồi bên dưới cũng tràn đầy hứng thú.

Trong lòng hắn hiểu rõ, những môn học phụ này thực chất đều tương tự như các đặc thù kỹ 【thu hồi phế phẩm cơ bản】 hay 【Dược Tề Học】.

Chỉ cần hắn có thể nắm giữ sơ bộ, liền có thể dựa vào kim thủ chỉ để không ngừng thăng cấp...

“Xem ra sau này sản nghiệp của Lục gia sẽ không chỉ gói gọn trong mảng dược tề nữa rồi?”

Lục Tiểu Bạch cười hắc hắc trong lòng.

Nếu hắn có thể nắm giữ toàn bộ những đặc thù kỹ này, hơn nữa còn nâng lên tới mãn cấp, vậy thì Lục gia hoàn toàn có thể lấn sân sang các ngành nghề khác!

Mà bản thân hắn e rằng sẽ trở thành nhân loại “bá đạo” nhất...

Dù sao tinh lực con người có hạn, xưa nay chưa từng có ai tinh thông toàn bộ đặc thù kỹ.

Ba giờ sau,

Tiếng chuông tan học vang lên, tiết toán học xem như đã kết thúc.

“Động não thật sự quá mệt mỏi...”

“Cấp bậc sinh mệnh lực của chúng ta thấp, nghe giảng chắc chắn là mệt rồi. Ngươi nhìn mấy tên học bá kia xem, ai nấy đều mặt mày tỉnh bơ.”

Các học sinh nhao nhao thư giãn, người thì rời khỏi phòng học, kẻ thì ngồi tại chỗ nghịch thiết bị chip lướt mạng.

Lục Tiểu Bạch day day thái dương, ánh mắt cũng thoáng lộ vẻ mệt mỏi.

Cấp bậc sinh mệnh lực của hắn tuy đã tăng lên đôi chút, nhưng cưỡng ép hấp thu lượng kiến thức phức tạp này vẫn có phần quá sức.Đúng lúc này,

Ánh mắt hắn chợt động, nhìn thấy Đỗ An rời khỏi lớp học, dường như định đi vệ sinh.

Lục Tiểu Bạch xách ba lô lên, vội vàng đuổi theo.

Hắn nào có quên chính sự, vị trí đệ nhất bài kiểm tra của lớp lần này nhất định phải lấy được, đó đều là tinh không điểm quý giá!

Rất nhanh,

Lục Tiểu Bạch bám theo Đỗ An vào tới nhà vệ sinh ở cuối hành lang.

"Nhà vệ sinh đúng là nơi lý tưởng!"

Hắn cười hắc hắc, sải bước đi vào, liếc mắt liền thấy Đỗ An đang "giải quyết nỗi buồn", bèn vội vàng áp sát.

"Lục... Lục Tiểu Bạch?"

Đỗ An đột nhiên rùng mình, cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn quay đầu lại, đập vào mắt chính là khuôn mặt đang tiến lại gần của Lục Tiểu Bạch.

"Hắc hắc..."

Lục Tiểu Bạch mỉm cười, liếc nhìn xung quanh, thấy nơi này hơi đông người nên cũng không vội nói ra mục đích.

Chính nụ cười này của hắn khiến Đỗ An tê dại cả da đầu.

Đại ca à, có chuyện gì thì nói thẳng ra đi, đừng có cười như thế được không...

Lục Tiểu Bạch không nói nhiều, xoay người đi thẳng vào một buồng vệ sinh ở tận cùng bên trong.

Đỗ An thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng kéo quần lên định xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này,

Từ trong buồng, Lục Tiểu Bạch hạ giọng nói vọng ra:

"Lão Đỗ, vào đây một chút, ta cho ngươi xem một món bảo bối!"