Vô Sắc rời đi rồi.
Rời đi cùng hắn còn có cả Chung Mạt Phai Màu.
Thế giới tuyệt vọng này, sau vô số kỷ nguyên đằng đẵng, cuối cùng cũng lấy lại được tia sắc màu chân thực đầu tiên.
Diệp Thất Ngôn đứng giữa cơn mưa xối xả. Làn mưa đỏ quạch lạnh thấu xương gột rửa cơ thể đang rỉ máu của hắn - cái giá phải trả cho việc gánh chịu nguồn sức mạnh quá tải.
Minh Minh đang nằm trên vai hắn bỗng choáng váng rơi xuống, được hắn đưa tay ra đỡ gọn vào lòng bàn tay.
