Trên con thuyền nhỏ.
Thu Ý Nồng vừa nhai kẹo cao su vừa hỏi: “Ngươi sợ rồi sao?”
Phùng Kỳ Duệ không hiểu vì sao trong lòng chợt rùng mình.
“Ngươi không nói cũng chẳng sao. Thời Gian Chi Luân của ta không có thời gian hồi chiêu đâu. Ta không tin trong vòng lặp thời gian vô tận này, ngươi có thể im lặng mãi được.”
Ý tứ của Thu Ý Nồng đã quá rõ ràng, nếu Phùng Kỳ Duệ hắn chọn cách ngậm miệng không nói, vậy thì cả hai sẽ cùng chôn vùi vô tận năm tháng tại nơi này.
