"Hèn chi ngươi tên là Ngôn Triệt, ăn nói lại thẳng tuột như vậy."
Lý Tự Nguyên quở trách một hồi lâu, cơn giận mới dần nguôi ngoai, cho phép hai người đứng dậy.
“Thừa Hoan, ngày mai ngươi hãy đi nhậm chức Kinh Triệu phủ doãn, nhân tiện xử lý luôn vụ án Thần Long cốc. Nếu làm hỏng việc, liệu hồn xem Trẫm xử trí ngươi thế nào!”
Thần Long cốc?
Thấy vậy, hắn nhướng mày nhìn sang Lý Thừa Càn. Thái tử liền giải thích: “Lão Tứ, Thần Long cốc dựa vào buôn bán thảo dược mà tích lũy được khối tài sản khổng lồ, nhưng lại không chịu báo quốc, đã thế còn lén lút buôn bán nhân khẩu sang nước khác. Triều đình đã thương nghị xong, tội danh cũng đã định, tội phạm Thần Long cốc đang trên đường bị áp giải về kinh sư. Nhưng việc này dây mơ rễ má rất rộng, sau khi đệ nhậm chức Kinh Triệu phủ doãn, nhiệm vụ cấp bách là phải điều tra xem những phú thương Đại Hạ quốc, kẻ nào có hiềm nghi thông đồng với Thần Long cốc?”
