Việc này còn liên quan đến quốc sách "dùng văn trị võ" của Bắc Tống, nói đơn giản chính là...
Quyền ra lệnh và quyền nắm binh được tách biệt hoàn toàn.
Ví dụ, Kinh Triệu phủ thời Bắc Tống có hai ngàn tương quân, Phủ doãn có quyền điều động, nhưng không có quyền trực tiếp thống lĩnh. Người thực sự thống lĩnh bọn họ là các võ quan.Hơn nữa, đám võ quan này không có quyền điều lệnh. Muốn điều động Tương quân, bắt buộc phải là văn quan như Phủ doãn mới được.
Lý Thừa Hoan có quyền điều binh, nhưng không có quyền cầm quân.
Điều này dẫn đến một hệ quả: Nếu Lý Thừa Hoan làm quá giới hạn ở vị trí Phủ doãn, đến mức Phủ mục được phái xuống cũng không áp chế nổi, thì Hoàng đế hoàn toàn có thể lợi dụng hệ thống quan chế này để biến Lý Thừa Hoan thành kẻ hữu danh vô thực, quyền lực bị cô lập hoàn toàn.
