Đưa đám Hồ Li và Ngải Lâm về số 66 đường Ngô Đồng xong, Vu Sinh không hề chậm trễ. Hắn nhắn tin xác nhận Bách Lý Tình đang ở văn phòng rồi mở cửa không gian, đi thẳng tới Đặc Cần cục.
Sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, Bách Lý Tình đang lật xem tài liệu liền ngước đôi mắt lờ đờ buồn ngủ lên, nhìn Vu Sinh đang đẩy cửa bước vào: "Ta nghe nói các ngươi lại vừa làm được chuyện lớn?"
Vu Sinh thuận tay kéo chiếc ghế quen thuộc bên cạnh lại ngồi xuống, miệng tùy ý đáp: "Phải đó, gặp trúng một tên biến thái nên ta tiện tay thay trời hành đạo luôn..."
Dứt lời, hắn chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng phắt đầu lên nhìn "nhân hình cự long" đối diện với vẻ ngạc nhiên: "Khoan đã, sao ngươi biết? Ta còn chưa kịp kể với ngươi mà..."
"Nhân viên đóng quân tại Đồng Thoại Sơn Cốc báo cáo lại đấy. Bọn họ bảo Đồng Thoại đột nhiên tập kết đại quân, một nửa số 'gia trưởng' xuất chinh, sau đó hàng loạt lượng sản Ngải Lâm đột ngột truyền tống, biến mất vào khe nứt không gian. Một lúc sau, đám rối đó lục tục truyền tống trở về trong tình trạng thiếu tay cụt chân, trên người nồng nặc mùi khói súng," Bách Lý Tình nhàn nhạt nói, "Hỏi thăm nhóm Tiểu Hồng Mạo chút là biết đại khái rồi. Huống hồ bên đó còn có một ả xà yêu đang hưng phấn quá độ, gặp ai cũng lôi lại bắt nghe nàng ta kể chiến tích quét ngang chiến trường."
