Khi dần thả lỏng, Lão Kiều cảm thấy giữa các chip logic của mình dường như đang nảy sinh những tia lửa mới – những xung động thần kinh thư thái và dễ chịu lan tỏa khắp thân thể lão, những tiếng thì thầm mơ màng tựa như hơi ấm từ ranh giới nửa tỉnh nửa mê truyền đến. Lão cảm thấy mình có thêm vài linh cảm và ý tưởng mới, vài… phương án và mục tiêu gia công mới.
Lão dường như đã quên đi những tổn thương mà thân xác này phải chịu, quên cả việc phục hồi cơ thể.
Sự cảnh giác của Lão Kiều dần bị bào mòn trong cảm giác thoải mái tựa như sắp chìm vào giấc ngủ sâu ấy. Một lúc sau, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, lão bỗng nghe thấy vài âm thanh.
Có tiếng sột soạt từ phía đối diện vọng đến, một bóng người đang lay động trước mắt lão.
Lão Kiều cố gắng mở mắt – trên hoạt thể kim loại diện khổng của lão không biết từ lúc nào đã xuất hiện vài chỗ nhô lên tựa mạch máu, bề mặt song nhãn giám thị khí bị một lớp màng giống da che phủ, khiến tầm nhìn của lão có phần mờ ảo.
