Tiếng gầm giận dữ vang lên từ bên trong bộ hành cơ chiến thuật, âm thanh chói tai từ loa ngoài cứ như có thể đánh thức cả người chết. Năng lượng rò rỉ từ lõi động cơ phụt ra những tia lửa lẹt xẹt bên dưới lớp vỏ đã vỡ nát. Người điều khiển bên trong dường như vẫn cố khởi động súng máy và dàn phóng tên lửa, thế nhưng cú xoay tròn rồi nện mạnh xuống đất của Xà Cơ lúc nãy hiển nhiên đã phá hủy toàn bộ hệ thống vũ khí của cỗ máy chiến tranh này. Sau khi nhận ra điều này, tiếng chửi rủa của Lão Kiều lập tức trở nên điên cuồng hơn.
Nhưng Lôi Đình Thái Thản nào có để tâm những chuyện đó.
Gã khổng lồ một tay nắm lấy thân bộ hành cơ, một tay cầm dụng cụ mở nắp, "cạch" một tiếng đã cạy bung nó ra.
Thật ra, trong tình huống bình thường, việc cạy mở thứ này không hề dễ dàng như vậy – ngay cả Lôi Đình Thái Thản cũng phải tốn không ít công sức. Bởi lẽ, thứ này vừa có lá chắn, vừa có giáp năng lượng, khung tác chiến bên trên còn được trang bị vũ khí tua tủa như con nhím, đúng là một cái mai rùa cực cứng lại còn biết cắn người. Nhưng biết nói sao đây…
Tiểu động vật của nhà trẻ thật đáng sợ, vừa mở màn đã đập cạn kiệt lá chắn của thứ này, sau đó lại là một trận bắn phá điên cuồng. Đến giờ mà nó vẫn giữ được kết cấu gần như nguyên vẹn đã là minh chứng cho chất lượng sản phẩm quân sự nghịch thiên của Hắc Điểm rồi.
