Tài xế nghiến răng: “Được!”
Ầm...
Gã đạp ga lao vào trạm dịch vụ. Vừa vào trong, tài xế đã sững người: “Giang tổng... vẫn còn người...”
Giang phụ, Giang mẫu và Giang Hạ đều nhìn chằm chằm ra ngoài. Vẫn có không ít thanh niên nhanh nhẹn giả vờ như không có chuyện gì, ai làm việc nấy. Bình thường nhìn thấy cảnh này, họ sẽ chẳng để tâm, cũng chẳng ai để ý những người đó. Nhưng đã có vết xe đổ trước đó, giờ thấy tình huống này, muốn không liên tưởng cũng khó.
Giọng Giang Hạ hơi run: “Bố...”
