Khi cuộc họp sắp kết thúc.
Đột nhiên...
Rầm!
Cánh cửa văn phòng bị đẩy bật ra.
Chỉ thấy Vương Huyền đầy tự tin bước vào từ bên ngoài. (Vì lần trước hắn chỉ cầm dao phay chứ không mang súng, lại thêm có người đứng ra gánh tội thay nên hắn được thả sớm.) Vương Huyền nhìn đám cấp cao đang có mặt đông đủ, nói: “Mọi người đều ở đây cả à, vậy thì tốt quá…”
