“Còn nghĩ ngợi gì nữa?”
Lão Dư nói: “Ông bảo xem, rõ ràng hợp tác xong xuôi rồi mà còn mặt mày ủ rũ, làm tôi hết hồn. Tối nay nhất định phải khao một bữa, an ủi trái tim bị tổn thương của tôi mới được.”
“Tiện thể kể tôi nghe xem sau khi ông lên đó thì xảy ra chuyện gì. Ông gặp mấy vị đại lão của Hắc Long rồi? Có gặp Chiến Thần Tứ Cửu trong truyền thuyết không? Nghe nói hắn cao hai mét, một đấm là đánh chết gấu được luôn. Còn cả Chu Chính nữa, nghe bảo hắn cực kỳ thông minh, nhìn cũng rất hiểm. Với cả Tần Giang...”
Trương Siêu quay đầu nhìn tòa nhà Tập đoàn Hắc Long qua cửa kính xe, ánh mắt phức tạp. Một lúc sau, hắn lắc đầu, gạt hết mớ suy nghĩ rối tung trong đầu đi.
Rồi hắn quay lại nói với Lão Dư: “Tối nay uống một bữa cho ra trò đi. Mấy hôm nay thần kinh tôi căng như dây đàn, cũng phải thả lỏng chút.”
