Cảnh này
lại một lần nữa kéo hết mọi ánh nhìn qua đó.
“Cha... cha...”
Lâm Nguyệt thấy vậy thì vội gọi hai tiếng, đồng thời bảo vệ sĩ mau chóng theo sau. Cô ta thật sự sợ xảy ra xung đột. Trong mắt cô ta, Tần Giang là kiểu người ra tay cực độc, đến cả Long lão đầu hắn còn dám ném từ trên lầu xuống ngay giữa phố. Lỡ cha mình có chuyện gì bất trắc, thì Hổ Uy đừng nói là khôi phục lại thời hoàng kim ở Tùng Giang, có khi tiêu luôn tại chỗ.
Lâm lão gia tử xua tay, ra hiệu không sao: “Hôm nay là ngày vui của người ta, nếu đã gặp thì cũng nên chúc mừng đôi câu.”
