“Không phải chứ...”
Chàng trai chỉ về hướng Vương Huyền vừa bị lôi đi: “Vừa... vừa nãy có phải có người định chém Tần Giang không? Xong rồi bị người ta cưỡng ép kéo lên xe mang đi luôn? Chị! Đây là cái người mà chị nói là khá trong sạch đấy à? Mấy người đó chắc là người của Tần Giang đúng không?”
“Thế này thì quá... quá gì đó rồi, ra ngoài là lúc nào bên cạnh cũng có đám đàn em tay chân đi theo để xử lý tình huống bất ngờ.”
Cố Xuyên nói: “Chị chỉ bảo là hắn có thể trong sạch thôi.”
Cô cũng hơi khó hiểu với cảnh vừa rồi. Vì đứng xa nên cô không nhìn rõ người đó là Vương Huyền: “Kiểu người như hắn, ra ngoài có vài kẻ thù cũng bình thường. Có khi hắn sợ dọa người nhà nên mới cho người bắt kẻ đó đi.”
