Một lúc lâu sau.
Tào Hạ mới thất thần bước vào nhà, ngồi thẫn thờ trên chiếc giường lạnh lẽo, nội tâm giằng xé dữ dội:
Một bên thì nghĩ: Phải sống mái với Tần Giang một phen, lên huyện đòi lại công bằng, huyện không giải quyết được thì lên cấp cao hơn...
Một bên lại sợ: Tần Giang có bối cảnh thông thiên, mình tuổi gì mà đắc tội, càng đấu đá chỉ càng thiệt thân.
Nhưng từ đầu đến cuối, hắn chưa từng tìm nguyên nhân từ chính mình. Hắn không nghĩ rằng nếu mình không tham gia cờ bạc thì sao bị bắt, nếu bố mẹ không bao che tội phạm thì sao bị tóm. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tần Giang hại cả nhà hắn ra nông nỗi này.
