Thấy cảnh này, vẻ mặt Tần Giang thoáng hiện lên nét khinh thường.
Hắn chẳng thèm quan tâm đối phương đi hay ở, nhưng hôm nay dù gì cũng là buổi họp mặt gia đình. Tần Giang có thể không nể mặt người khác, nhưng bắt buộc phải nể mặt ông nội! Từ nhỏ đến lớn, ông nội Tần tuy không cưng chiều hắn ra mặt nhưng đối xử rất công bằng. Không bao giờ có chuyện vì hắn hư hỏng mà ông cho ít tiền lì xì hay tỏ thái độ ghét bỏ. Hơn nữa, ông chú ba này hai năm nay sống lỗi quá rồi, cũng đến lúc phải dạy dỗ lại.
“Đi thì được thôi!” Tần Giang nhìn Tần Vệ, bình thản nói: “Nhưng ông mà bước ra khỏi cửa thì sau này đừng hòng quay lại. Nơi này từ nay về sau không còn chỗ cho ông đâu. Tài sản, sưởng đất, nhà cửa của ông nội cũng không liên quan gì đến ông nữa.”
Tần Vệ lắp bắp: “Mày... mày có ý gì?”
Tần Giang đáp gọn lỏn: “Ý trên mặt chữ đấy! Trước mặt ông nội mà ông dám la lối om sòm, tôi thấy ông cũng chẳng có chút thái độ phụng dưỡng nào cả. Đã vậy thì để tôi đón ông nội về nuôi, thế thì nhà cửa, sưởng đất, tiền nong của ông nội đương nhiên thuộc về tôi.”
