Mãi sau này.
Tôi mới biết Nãi từng có một người con trai. Vốn dĩ chú ấy học rất giỏi, vào cái thời đó đã thi đỗ đại học, nhưng không may mắc bệnh rồi qua đời khi mới ngoài hai mươi tuổi. Cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh khiến hai ông bà đau đớn tột cùng. Đã thế, vì chạy chữa cho con, ông nội ngày nào cũng làm việc gấp đôi, lao lực thành bệnh. Cộng thêm nỗi đau mất con, chỉ vài năm sau ông cũng đi theo, để lại mình Nãi bơ vơ.
Nãi vốn có một công việc đàng hoàng!
Là nhân viên của phòng cung tiêu ngày trước!
Nhưng sau đợt cải cách ngành, phòng cung tiêu bị giải thể, Nãi đành phải nghỉ việc, sống nhờ tiền trợ cấp nhà nước và chăn nuôi thêm vài con vật. May mà chi phí sinh hoạt ở nông thôn không cao, nên dù có thêm tôi thì chuyện ăn uống cũng không phải lo, thậm chí còn có của ăn của để.
