Hắn vóc người cao lớn nhưng mặt mũi lại xấu xí, chẳng ai thèm cho tiền, thế nên công việc chính của hắn chuyển từ đi xin sang làm tạp vụ. Còn Tiểu Nhiễm thì thông minh, lanh lợi, mồm mép khéo léo, lần nào cũng xin được khấm khá nên được giao nhiệm vụ đi xin tiền.
Hôm ấy, lúc đang dựng lều, hắn cứ lẩn thẩn nghĩ tối nay phải bàn với Tiểu Nhiễm xem nghỉ học được không. Mấy câu thơ cổ đó đọc trẹo cả mồm: Lách cách lại lách cách, Mộc Lan thèm ăn thịt!
Chẹp...
Nhắc đến thịt, nước miếng hắn cứ thế tứa ra!
Đột nhiên.
