Ánh mắt Tần Giang sắc lẹm!
Chuyện thẩm tra an ninh đột xuất là bình thường, chưa nói đến việc bắt được cá lớn thì phải xử lý ngay, chỉ riêng việc mai là 30 Tết thôi thì ai mà muốn tăng ca chứ. Còn thằng Sử Què chỉ là tôm tép, làm sao chịu nổi nghiệp vụ điều tra, chưa kể video hiện trường rành rành ra đó, chối đằng trời.
Thấy thế, Chu Sở vội giải thích: "Tôi phải nói thật với cậu, thằng Sử Què có đại ca trên huyện tên Lý Đạt, biệt danh Pháo ca! Năm nào Sử Què cũng phải cống nạp tiền cho hắn, nhưng thằng cha này khôn lắm, lần nào cho người xuống thu tiền cũng chỉ nhận tiền mặt. Phía chúng tôi chưa có bằng chứng cứng nên chưa bắt được."
"Nhưng cậu yên tâm, tôi báo cáo lên Cục rồi. Các sếp cũng quan tâm lắm, đã lên chuyên án xử lý Lý Đạt từ sớm. Giờ chỉ đang tìm chứng cứ thép là tóm gọn thôi. Có điều dạo này cậu cẩn thận chút, tôi sợ hắn trả thù..."
Mặt Tần Giang vẫn tỉnh bơ. Pháo ca? Kiếp trước hắn chưa từng nghe cái tên này, chắc là loại tép riu chưa nhảy nhót được bao lâu đã bị pháp luật gô cổ.
