"Ông sắp bị tóm rồi!"
Câu nói như tiếng sét giữa trời quang giáng xuống, khiến không khí trong phòng bao lập tức đông cứng lại. Chu Hoa đang định mở miệng thì sững sờ, mặt biến sắc đầy kinh ngạc, còn gã đàn ông anh tuấn ngồi bên cạnh thì sắc mặt thay đổi dữ dội.
Sắp bị tóm rồi?
Chu Hoa nhìn Tần Giang ở đối diện. Hắn bị khói thuốc bao phủ, khuôn mặt mờ ảo như sương, chẳng thể nhìn rõ biểu cảm. Liếc sang bên trái, Chu Chính từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười trên môi. Nụ cười ấy khó đoán, thậm chí khiến người ta lạnh sống lưng.
Lại nhìn sang Tứ Cửu! Ừm! Gã này chẳng thèm quan tâm đến chuyện trong phòng, mắt cứ dán chặt ra ngoài cửa kính, lẩm bẩm về mấy cô vũ công mặc đồ cổ trang: "Sao bọn họ mặc ít thế nhỉ, không lạnh à?"
