TRUYỆN FULL

[Dịch] Đêm Diệt Môn, Ta Dịch Cân Kinh Đại Viên Mãn!

Chương 85: Nhiệm vụ hoàn thành -

Phương Thư Văn vừa dứt lời, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi nhìn nhau.

Mấy kẻ từng chứng kiến hắn ra tay trước đó thì còn đỡ, nhưng Lưu Kỳ của Phi Tuyết thành, cùng bốn vị cao thủ ba nam một nữ kia, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Nhìn Phương Thư Văn, trong mắt bọn họ đều là vẻ không dám tin.

Thư tiên Mộ Dung Thanh Trần đang ở ngay trước mặt, thử hỏi ở đây có ai không coi y như đại địch?

Mắt thấy tình thế đã căng như dây đàn, Mộ Dung Thanh Trần sắp sửa xuất thủ... tên tiểu tử này sao dám chạy ra cắt ngang?

Hơn nữa lại còn vì chuyện của tiêu cục?

Chẳng lẽ hắn không sợ Mộ Dung Thanh Trần nổi giận, tiện tay đánh thẳng về phía mình sao?

Nghi hoặc trong lòng càng lúc càng nhiều, kẻ cầm đầu khẽ nhíu mày nhìn Phương Thư Văn, muốn bảo hắn lui xuống, tránh chuốc họa vào thân.

Nhưng ngay trước mặt Mộ Dung Thanh Trần, gã lại hoàn toàn không dám phân tâm.

Đúng lúc ấy, chỉ thấy Mộ Dung Thanh Trần gật đầu:

“Được, nếu ngươi đang vội, vậy để ngươi làm trước.”

“......”

Đám người Phi Tuyết thành nhất thời nhìn nhau ngơ ngác, Mộ Dung Thanh Trần từ bao giờ lại dễ nói chuyện như vậy?

Trái lại, Tiêu Yên Vũ và những người từng thấy Phương Thư Văn ra tay thì không quá bất ngờ. Chỉ một cái tát tai, hắn đã quật lão già họ Cốc kia quay mòng mòng đầy đất.

Phương Thư Văn không biết lão già họ Cốc ấy là nhân vật nào.

Nhưng Tiêu Yên Vũ và những người khác thì biết.

Lão tên là Cốc Vu Tiên, trên giang hồ có ngoại hiệu Hồng Trần Quái Khách.

Người này nửa chính nửa tà, hỉ nộ thất thường, võ công cực kỳ lợi hại.

Lại thêm tuổi tác đã cao, bối phận trên giang hồ cũng không thấp, người bình thường chẳng ai muốn trêu vào lão, mà phần lớn cũng chẳng đánh nổi lão.

Bởi vậy, lão tung hoành giang hồ đến tận hôm nay, càng lúc càng khó dây khó chọc.

Thế mà một nhân vật như vậy, lại bị Phương Thư Văn tát cho đến mức không dám hé răng thêm nửa lời.

Chỉ bấy nhiêu cũng đủ thấy võ công của Phương Thư Văn cao minh đến mức nào.

Mộ Dung Thanh Trần nể trọng thân thủ của hắn, đương nhiên cũng không ngại cho hắn chút thể diện.

Phương Thư Văn không biết trong lòng bọn họ đang nghĩ gì, chỉ ngoắc tay với Lưu Kỳ:

“Lưu đại quản sự, còn không mau qua đây?”

Lưu Kỳ mờ mịt nhìn thoáng qua cục diện trước mắt, rồi vẫn bước nhanh đến trước mặt Phương Thư Văn:

“Vị... tiểu huynh đệ này xưng hô thế nào?”

Phương Thư Văn mỉm cười:

“Tại hạ chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc tới. Hay cứ để thiếu tổng tiêu đầu của chúng ta nói với ngươi.”

Khóe miệng Lưu Kỳ khẽ giật, đúng là vô danh tiểu tốt không đáng nhắc tới...

Một kẻ vô danh tiểu tốt mà ngay cả Mộ Dung Thanh Trần cũng phải nể mặt sao?

Nhưng Phương Thư Văn đã nói tới mức này, gã cũng chỉ đành trông mong nhìn về phía Lục Quy Nhạn.

Lục Quy Nhạn cũng không dám chậm trễ, ôm quyền nói:

“Lưu đại quản sự, tại hạ là Lục Quy Nhạn, thiếu tổng tiêu đầu của Lục An tiêu cục ở Cự Lộc thành.

“Vài tháng trước, tại hạ nhận ủy thác của thành chủ Cự Lộc thành là Vương Thủ Ngôn, hộ tống hai vị khách tiêu đến Phi Tuyết thành... Dọc đường gian nan trắc trở, hôm nay cuối cùng cũng không phụ phó thác.

“Xin Lưu đại quản sự xem qua tiêu đơn. Nếu không có gì sai sót, mong ngươi ký tên điểm chỉ lên đó, để ta mang về còn tiện bề giao nộp.”

Lưu Kỳ nghe vậy bèn gật đầu, xem qua tờ tiêu đơn, lại nhìn hai vị khách tiêu kia.

Lập tức sai người đi lấy bút mực giấy nghiên và quản sự ấn tín.Trong lúc chờ đợi, người cầm đầu bên Phi Tuyết thành chợt lên tiếng hỏi:

“Lục thiếu tổng tiêu đầu, xin thứ cho ta nhiều lời hỏi một câu... hai vị này là ai?”

Lời ấy vừa dứt, trong lòng Lục Quy Nhạn lập tức dâng lên một cảm giác rất đỗi cổ quái.

Khi Vương Thủ Ngôn giao người cho nàng, chỉ nói hai người này là khách của Phi Tuyết thành.

Còn thân phận khác của bọn họ, lại là do Phương Thư Văn dò hỏi mới biết.

Lúc này, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nàng vốn định thuật lại theo cách nói của Vương Thủ Ngôn.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã nghe nam tử trong đôi chủ tớ kia lên tiếng:

“Ta là đại phu của Diệu Y đường thuộc Kinh Hoa các.

“Lần này đến đây là theo lời mời của thành chủ Vũ Lăng Tiêu, tới chữa thương xem bệnh cho y.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều khẽ biến đổi.

Chỉ riêng người cầm đầu kia là hô hấp bỗng trở nên gấp gáp:

“Ngươi là y giả của Kinh Hoa các!?

“Có bằng chứng gì không?”

Nha hoàn kia lập tức lấy từ trong ngực ra một tấm Lăng Tiêu lệnh, giơ cao lên:

“Xin vị thống lĩnh xem qua.”

Người cầm đầu kia lập tức bước tới một bước, cầm lấy tấm lệnh bài, xem xét cẩn thận hồi lâu, lúc này mới thở hắt ra một hơi dài, trên mặt khó giấu nổi vẻ mừng rỡ:

“Thì ra là vậy, là Phi Tuyết thành ta tiếp đón chậm trễ, không biết quý khách của Kinh Hoa các giá lâm, xin thứ tội, mong chư vị rộng lòng bỏ quá.”

Cốc Vu Tiên và đại hòa thượng kia cùng những người khác đưa mắt nhìn nhau.

Quả đúng như Tiêu Yên Vũ đã nói, bọn họ mạo hiểm tới đây là vì biết Vũ Lăng Tiêu đang trọng thương, muốn nhân cơ hội đoạt lấy Thất Huyền Cổ Chương.

Nhưng nếu để hai vị y giả của Kinh Hoa các này chữa khỏi thương thế cho Vũ Lăng Tiêu, vậy bọn họ còn tranh đoạt cái gì nữa?

Đến nước này, bày ra trước mặt bọn họ chỉ có hai con đường.

Một là lập tức rút lui, chuyến này coi như uổng công.

Hai là... mạo hiểm giết người!

Từ sắc mặt của người cầm đầu kia có thể nhìn ra, Vũ Lăng Tiêu chỉ sợ thật sự đã trọng thương, e rằng không còn sống được bao lâu.

Chỉ cần giết hai vị đại phu này, Vũ Lăng Tiêu ắt sẽ vô phương cứu chữa.

Đến lúc đó, mọi chuyện vẫn có thể tiến hành theo kế hoạch ban đầu.

Dĩ nhiên, nếu việc này thất bại, sau này bọn họ khó tránh khỏi bị Vũ Lăng Tiêu thanh toán từng món một... nhưng cái gọi là phú quý phải tìm trong hiểm cảnh, bên trong Thất Huyền Cổ Chương ẩn chứa cơ duyên trời ban. Nghe đồn năm xưa vị thành chủ đời đầu của Phi Tuyết thành chính là nhờ bí mật trong Thất Huyền Cổ Chương mà lập nên Phi Tuyết thành, gây dựng cơ nghiệp trăm năm.

Hôm nay liều lĩnh đánh cược một phen, biết đâu kẻ lập nên Phi Tuyết thành tiếp theo sẽ là mình!

Cho dù không dựng được thế lực khổng lồ như thế, có lẽ cũng có thể đạt được võ công thông thiên, đủ để tung hoành giang hồ.

Trong chốc lát, tâm niệm của đám người ấy liên tục xoay chuyển.

Phương Thư Văn lạnh lùng đứng ngoài quan sát, thu hết mọi biến hóa trên mặt bọn họ vào đáy mắt, rồi như có điều suy nghĩ, liếc nhìn đôi chủ tớ kia một cái.

Đúng lúc ấy, có người mang tới bút mực giấy nghiên cùng quản sự ấn tín.

Lưu Kỳ có phần luống cuống, vội cầm bút chấm mực, ký tên mình lên tờ tiêu đơn, sau đó cầm ấn tín, chấm chu sa rồi đóng ngay ngắn xuống dưới.

Ngay khi con dấu ấy hạ xuống, bên phía Phương Thư Văn rốt cuộc cũng vang lên nhắc nhở đã lâu không gặp của hệ thống.

【Đinh! Hỗ trợ Lục An tiêu cục, bảo vệ an toàn cho khách tiêu cho tới khi hoàn thành nhiệm vụ hộ tống: đã hoàn thành! Đang kết toán phần thưởng......】

【Đinh! Kết toán phần thưởng thành công!】

【Chúc mừng túc chủ, nhận được Thiên Ý tứ tượng quyết đại viên mãn!】【Có lập tức lĩnh nhận hay không?】

“Thiên Ý tứ tượng quyết...”

Phương Thư Văn khẽ mừng trong lòng, phen này hắn bôn ba vất vả suốt dọc đường quả không uổng, phần thưởng xem như cũng khá hậu hĩnh.

Nghe nói môn võ công này có thể dẫn động thiên tượng, ngưng tụ pháp tướng khổng lồ sau lưng... một khi thi triển, thanh thế cực lớn.

Trong lòng hắn thầm cân nhắc, nhưng cũng không vội lĩnh nhận.

Dù sao mỗi lần lĩnh nhận phần thưởng, hắn đều phải tốn thời gian dung hội quán thông, chẳng lẽ lại ngồi khoanh chân đả tọa ngay trước mặt bao nhiêu người thế này?

Hắn nhận lấy tiêu đơn từ tay Lưu Kỳ, rồi đưa cho Lục Quy Nhạn.

Lúc này Phương Thư Văn mới lên tiếng:

“Được rồi, chuyện nơi đây đã xong, bọn ta xin cáo từ trước, chư vị cứ tiếp tục.”

Dứt lời, hắn định dẫn Lục Quy Nhạn cùng những người khác rời đi.

“Thiếu hiệp xin dừng bước!”