Không ai trách lời của Hứa Dịch Chi là đường đột.
Áng văn gấm vóc nhường này, nếu cứ để mai một, lòng nào cho an?!
Thế là, bên ngoài phủ học liền xuất hiện một cảnh tượng như vậy.
Chư sinh mắt rực lửa, vội vàng lấy giấy bút ra, cúi rạp xuống đất tranh nhau ghi chép.
Giọng Thôi Hiện vẫn tiếp tục: "Phàm kẻ thấy mà biết là cùng một thời, còn kẻ nghe mà biết là từ đời khác, đó là chỗ khác biệt giữa nghe và thấy, nhưng đạo thì vẫn là một.
