Giọng điệu của Khương Hàn cực kỳ thành khẩn.
Cho dù trước mặt người ngoài hắn có bình tĩnh, quyết đoán, sát phạt lăng lệ đến đâu, thì khi đứng trước trưởng bối trong nhà, hắn cũng chỉ là một thanh niên hơn hai mươi tuổi mà thôi.
Hắn cũng biết căng thẳng, biết câu nệ.
Và cũng sẽ vô thức đẩy hết công lao về phía gia tộc.
Khương Đạo Huyền nhìn phản ứng của Khương Hàn, lắc đầu cười nói: “Ngươi có suy nghĩ như vậy, bản tâm đã vượt xa rất nhiều yêu nghiệt rồi.”
