Thần sắc Trần Thanh Chiếu khựng lại: “Ngươi là ai?”
“Ta ư?” Người kia cười khẽ, chậm rãi vươn tay: “Ta chính là ngươi mà.”
Dứt lời, Hoàng Tuyền thần quang xung quanh chợt ảm đạm xuống.
Giữa thiên địa, chỉ còn lại tử khí u tối.
Người kia tiến lên một bước, khẽ nói: “Suốt chặng đường qua, ngươi đã phải chịu đựng quá nhiều… Bị thế nhân hiểu lầm, phỉ báng; bị trách nhiệm và thống khổ dồn vào đường cùng.”“Rõ ràng ngươi chỉ muốn bảo vệ Thiên Khư, kết cục lại lẻ loi một mình.”
