“Ta tên... Ngọc Thần tử.”
“Thiếu niên, ngươi có được bảo vật ta để lại, chính là có duyên với ta.”
“Từ hôm nay, ta có thể chỉ điểm cho ngươi đôi chút.”
Khương Lập nghe vậy, tim đập thình thịch.
“Ngọc Thần tử...?”
“Ta tên... Ngọc Thần tử.”
“Thiếu niên, ngươi có được bảo vật ta để lại, chính là có duyên với ta.”
“Từ hôm nay, ta có thể chỉ điểm cho ngươi đôi chút.”
Khương Lập nghe vậy, tim đập thình thịch.
“Ngọc Thần tử...?”
Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.
* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng
Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất