Khương Hàn thần sắc đạm mạc, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn nàng, giọng đầy châm biếm: "Ngươi nói tên đó à... hắn ồn ào lắm."
"Trước khi chết còn không ngừng cầu xin tha thứ, miệng cứ lải nhải mãi rằng nếu hắn chết, thế lực sau lưng nhất định sẽ báo thù."
"Chắc hẳn các ngươi chính là đám 'chỗ dựa' mà hắn nhắc tới? Người của Thiên Nhai đạo cung?"
Đúng là chuyện không nên nhắc thì lại nhắc.
Bị chọc trúng chỗ đau, đồng tử Bích Vân chân quân co rút kịch liệt, lửa giận bốc lên ngút trời!“Càn rỡ!!!”
