“Con kiến hôi như ngươi mà cũng dám đánh ta?”
Ngọc Nguyên Chấn nằm mơ cũng không ngờ, có ngày mình lại bị một con kiến hôi như thế tát vào mặt.
Lúc này, chuyện gác cổng quét đường cho Đại Lê hoàng gia học viện chỉ có thể xem là nỗi nhục thứ hai của ông, còn nỗi nhục lớn nhất không gì hơn việc bị Yến Tam Hồi vả mặt.
Đại Lê hoàng gia học viện là một thế lực có mấy vị phong hào đấu la tọa trấn, ở đây gác cổng quét đường tuy mất mặt, nhưng cũng còn có thể chấp nhận.
Nhưng bị một nhân vật nhỏ bé như Yến Tam Hồi tát vào mặt thì gần như đã khiến lửa giận cuốn phăng chút lý trí cuối cùng của Ngọc Nguyên Chấn.
