“Tiểu Cương à.”
Liễu Nhị Long nhìn Ngọc Tiểu Cương tóc bạc phơ, nói năng hở gió, muốn ôm y vào lòng, nhưng đã tự trấn an mấy lần mà vẫn không sao xuống tay nổi.
Tiểu Cương lúc này già quá rồi chăng? Trông y còn già hơn cả Ngọc La Miện, người cha ruột mà nàng không muốn thừa nhận.
“Ngươi...”
Không muốn đối diện với Ngọc Tiểu Cương trong bộ dạng lúc này, Liễu Nhị Long liền quay đầu, trợn mắt nhìn Mạnh phu tử.
