“Trưởng lão, chúng ta không đi giúp à?”
Hùng Bảo Xuân nhìn từng Phụ Vệ đang hối hả chạy ra khỏi Hạnh Phúc tiểu uyển, ánh mắt khá phức tạp.
Gã chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Trần Dã, nhưng cũng không muốn hắn cứ thế mà ngã xuống.
Vì Tịch Thị cần một người như Trần Dã.
Gió từ mặt biển thổi vào, lùa qua từng con phố, ngõ hẻm của Tịch Thị, cũng làm mái tóc hoa râm của Hầu Tuấn Cát bay lên.
