“Tiểu Ngô, Đại đội trưởng nói sao rồi? Tam thẩm cháu khi nào mới được về nhà?”
Ngô Trạch Huy vừa về đến đoàn xe thì Tam thúc đã tìm tới.
Ngô Trạch Huy nhìn gương mặt đầy vẻ khổ sở của Tam thúc, muốn nói gì đó, nhưng lại thấy miệng mình như bị dán keo, chẳng thể nào mở ra nổi.
Hôm nay họp xong, Ngô Trạch Huy càng xác nhận rõ suy nghĩ của Đại đội trưởng.
Tam thẩm chắc chắn không phải người, chắc chắn phải chết.
